Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

Có những ngày...

Có những ngày cô nhớ Đà Nẵng...
Đó là những ngày nắng, cô nhớ cái nóng hực giữa trưa, cô nhớ những tối đi dạo biển nhưng cái nóng chẳng giảm đi được bao nhiêu, những đêm nằm ngủ nóng ướt áo trong căn trọ nhỏ. Cô nhớ màu xanh của biển, màu xanh của bầu trời, màu xanh của ngọn đèo Hải Vân trong những ngày không mây.
Đó là những ngày mưa, cô nhớ những đoạn đường ngập nước, những ngày mưa trắng xóa, những ngày vừa mưa vừa buốt. Cô nhớ lần cô rời Đà Nẵng, đó cũng là một ngày mưa, cô nhớ lần cuối anh và cô gặp nhau tại Đà Nẵng cũng là một ngày mưa buồn như thế. Những ngày mưa đều gắn với những kỷ niệm buồn của cô, nên dù là ngày tâm trạng cô rất tốt nhưng chỉ cần một cơn mưa là nó có thể cuốn trôi những cái tốt đó.
Có những ngày cô nhớ một nơi nào đó. Nơi cô chỉ đặt chân đến một lần, trong một ngày có cả nắng mưa. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét