Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Lời tạm biệt




Cô nhớ đến giấc mơ hôm trước, khi mà mọi ký ức, mọi điều về anh đã phần nào vơi bớt trong lòng cô, thì giấc mơ đó hiện lên, anh ngồi bên cô, trong quán ăn vỉa hè quen thuộc, nói những lời xoa dịu cơn giận lẫy của cô, hình ảnh chân thực, rõ ràng đến mức khi cô tỉnh giấc thì mọi thứ lại ào về nguyên vẹn. Hình ảnh, ký ức về anh giống như một chiếc lu chứa đầy nước, từng ngày cô cố gắng từng chút múc bớt ra cho nó vơi đi, rồi cơn mơ đó như có người gánh nước đổ ào vào cái lu đó, nó lại đầy lên nguyên vẹn như vậy. Và cô lại tiếp tục công việc đó, lòng nơm nớp lo cái lu vừa vơi đi một ít, thì chợt có người nào đấy đổ đầy lại.Tối qua cô đã xem một bộ phim đang nổi " Chúng ta của sau này". Câu chuyện về mối tình của hai người trẻ, chật vật trong môi trường sống khó khăn ở Bắc Kinh. Cô chợt thấy phảng phất trong đó hình ảnh của cô và người cũ. "Nếu như lúc đó em không rời đi, thì chúng ta của sau này liệu có khác đi không?""Nếu như lúc đầu anh có dũng khí bước lên tàu điện, thì em sẽ bên anh cả đời."Cô đã từng nói với anh "Nếu hôm đó anh đến gặp em, thì em sẽ bỏ qua hết tất cả, cùng anh làm lại từ đầu". Chuyến xe đó anh đã lên, nhưng lại không thể đến gặp em, anh xuống xe và quay về. Cũng như phân cảnh Kiến Thanh đi tìm Tiểu Hiểu, đến lúc gặp cô ở ga tàu điện ngầm, anh lại không níu giữ, không bước lên chuyến tàu đó cũng cô. "Tại sao Kiến Thanh không bước lên chuyến tàu đó? Tại sao anh không kiên nhẫn để ngồi lại chuyến xe đó?..." . Những câu hỏi cô không bao giờ nhận được câu trả lời.

 "Tại sao chúng ta lại chia tay? Không quan trọng vì bây giờ ta đã lại gặp nhau". Câu đối thoại của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu lúc gặp lại nhau sau nhiều năm. Liệu cô và anh có thể gặp lại không. Cuộc gặp gỡ giúp Kiến Thanh có thể tìm lại màu sắc của cuộc sống, giúp Tiểu Hiểu có thể nói lời tạm biệt một cách rõ ràng, an yên. Một năm trước, khi anh đi, cô chẳng nói với anh lời tạm biệt nào, cũng không thể thốt ra được câu "anh giữ gìn sức khỏe", vì lúc đó mắt cô đã giàn giụa nước. Những lần gặp nhau sau này cũng vậy, anh và cô cũng tạm biệt nhau một cách vội vã, anh chỉ thốt lên "Anh đi", cô cũng chỉ đáp lại là cái gật đầu, cô không nói nổi một câu chúc hay ít nhất là hai từ tạm biệt, nước mắt đã làm nghẹn cổ cô rồi. Khi chia tay, cũng là những con chữ lạnh lùng trong tin nhắn. Cô nhắn tin bảo 2 người tạm thời không liên lạc với nhau trong một tháng để xem lại tình cảm của mình, anh đồng ý. Một tháng sau, cô nhắn cho anh, cô muốn gặp anh, anh trả lời: Tất cả đã kết thúc. Cô không tin đó là sự thật, cô nhắn tin thật nhiều, cô muốn níu kéo. Cô vẫn chưa buông được, cô vẫn còn nuôi hy vọng nên đã đề nghị cả hai vẫn làm bạn. Và rồi cả hai vẫn liên lạc với nhau, nói những câu chuyện bâng quơ, hỏi thăm về những người bạn cũ, tuyệt nhiên không đá động gì đến chuyện tình cảm. Bỗng một ngày cô nhận ra, người cô đang nhắn tin đã không còn tình cảm gì với cô, những con chữ khô khan, những tin nhắn đều bắt đầu từ cô, giống như trên face có nhắc đến " sự tương tác" , những dòng tin của cô và anh không có sự tương tác. Cô mệt rồi, cô buông. Cô không nhắn, anh cũng chẳng đáp. Khung chat message đã im lìm. Tất cả đã kết thúc, à mà thực ra nó đã kết thúc từ vài tháng trước rồi, chỉ là cô đã sống trong sự huyễn hoặc của chính mình trong vài tháng đó. Giờ đây trong cuộc sống của cả hai đều không có sự hiện diện của người kia, mỗi người đều có cuộc sống riêng, nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được có gì đó vẫn chưa vẹn tròn. Cô và anh chẳng một lời chào nhau, vứt bỏ mối tình này mà không có lời tạm biệt với nó, cô và anh đã nợ nó câu chào. Mà đã nợ thì phải trả, quy luật của cuộc sống là như vậy. Có thế là vài năm sau ông trời sắp xếp cho hai người gặp nhau để trả xong nợ này, cũng có thể mấy mươi năm sau, hoặc là đến kiếp sau nữa. Cô mong đến phần kết của mối tình này, cô cũng sẽ như Tiếu Hiểu, an yên nói một câu chào, an yên đón ánh bình minh ngày mới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét