"Thời gian đã trôi xa như thế, anh ta vẫn là thứ cô nghĩ về hàng ngày. Cô vẫn lặng lẽ dõi theo cái chấm xanh của anh ta nơi góc màn hình. Lặng lẽ xem anh ta có kết bạn thêm với cô hot-girl nào không. Lặng lẽ xem những điều anh ta post có chút nào liên quan về cô không, để cô tiếp tục giữ vững cái mộng tưởng, rằng anh ta thực sự có tình cảm với cô,..." (Sưu tầm : Night-fly)
Phải, nó đã trở thành thói quen khó bỏ của cô. Cái chấm xanh của anh là thứ cô nhìn vào đầu tiên trong list tin nhắn, để chắc chắn rằng phía đầu bên kia ai đó vẫn còn tồn tại, vẫn sống, vẫn sinh hoạt đời thường. Rồi cô lặng lẽ xem những bài post, xem tất cả các comment, sau đó lại lặng lẽ out, chỉ là cô muốn biết cuộc sống hiện tại của anh ta như thế nào, các mối quan hệ xung quanh anh ra sao, rồi cô chợt nhận ra trong cuộc sống anh ta đã không còn sự hiện diện của cô nữa.
Đã hơn trăm lần cô tự nhắc bản thân, thương đau nhận như vậy là đủ rồi, nên buông bỏ đi thôi. Nhưng tim cô lại tự huyễn hoặc lý trí rằng một ngày nào đó anh ta sẽ về và tìm gặp cô, rằng anh ta sẽ không thể nào quên được cô. Lúc này cô vẫn còn đang loay hoay trong chính cái vòng lẩn quẩn do cô tạo ra. Cô không biết làm cách nào mới thoát ra khỏi nó, cô chỉ biết đợi, đợi đến khi cô gặp được người mới, đợi đến khi cô đủ dũng khí để buông bỏ, hay là đợi người đó quay về. Cô cũng chẳng rõ mình đang đợi điều gì, và phải đợi đến bao giờ, thời gian vẫn cứ trôi...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét