Ghi nhớ lại ngày đầu tiên, lần đầu tiên viết blog.
Là người hay suy nghĩ và nhạy cảm, nên
nhiều lúc gặp chuyện vẩn vơ cũng
suy nghĩ trong đầu. Đặc biệt
khi mình bị
"seven love" thì suy nghĩ càng như chồng
chất, dồn nén, không biết giải tỏa ra
như thế nào, cũng chẳng thể nói
ra. Lúc đó vô tình mình có đọc được một bài viết của An
Vietnam: "Tôi không biết tự truyện này sẽ đi đến đâu, sẽ mang lại kết quả gì, nhưng tôi bỗng muốn viết lại sớm thật sớm, bởi vì tôi sợ, thời gian dần trôi qua, những cảm xúc mà tôi đang có, những kỷ niệm tôi đang nắm giữ sẽ bị bụi thời gian che phủ."
Đó là một câu trong mục tự truyện của chị, đọc đến đó đột nhiên lại muốn viết cái gì đấy, vì sợ sau này sẽ quên đi cảm xúc hiện tại và cũng vì có quá nhiều thứ chất chứa,
không thể chia sẻ và cũng không biết chia sẻ cùng ai. Giải tỏa nó chỉ còn cách
tuôn ra bằng những con chữ.
Lúc đó mình cũng
chưa biết viết blog như thế nào, nên mình sử dụng ghi chú trong facebook. Trong ghi chú đó thật sự
không có nhiều chức năng, nên mình cũng chỉ viết một vài cái. Và mới đây mình mới biết được cách tạo một blog cũng không quá khó, nên đã thử xem sao và đã thành công. Giờ đây mình đã có nơi để trút suy nghĩ, để lưu giữ kỹ niệm. Sẽ xem đây như một cuốn sách kể chuyện của mình, để khi không còn trẻ có thể đọc lại câu chuyện của chính mình. Tuy chỉ mới là bước đầu, tất cả cũng chỉ sơ khai, nhưng tự nhủ sẽ cố gắng dần dần để lấp đầy câu chuyện này. Fighting!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét